Trang chủ

Chuyên đề: Tản Văn

Trà sớm với Tết xưa!

Trà sớm với Tết xưa!

“Tết” đối với tôi hồi trẻ thơ hình như luôn gắn liền với chữ “mới”. “Năm mới”, như bà tôi thường bảo khi tháng Chạp đã nghiêng, ánh nắng pha màu trăng lấp ló bên kia sông, kéo lên đỉnh núi Kim Phụng từ đồi Hà Khê. Ấy là lúc nắng “mới” lên, sau mấy tháng mưa dầm lê thê. Một buổi sớm mai còn ngái ngủ trong mùng, nghe bà nói vọng sang bên gian chái phía tây, dặn dò mấy bác sửa soạn lá dong, lá chuối, đong nếp, chuẩn bị mứt món đón Tết, mừng năm mới.

Có lẽ đối với người lớn, “mới” mang ý niệm thời gian như dòng sông Hương đang chảy ngoài kia, mải miết sóng dồn sóng triền miên – năm cũ bước sang năm mới, – có một biến chuyển sắp xảy ra, một bước nhảy thể tính, thay đổi đời người, thay đổi vận mệnh trong hướng lạc quan, hi vọng. Tiễn đưa năm cũ để đón năm mới đối với người lớn là một lễ nghi mang nhiều bí nhiệm, liên quan đến trời đất cỏ cây con người…

Còn đối với tôi ngày ấy, hình như cái gì ... Xem toàn văn

Đã được nổi một chặng chưa? – Trà ơi!

Đã được nổi một chặng chưa? – Trà ơi!

Từ khi thuê được địa điểm mới bên Láng Hạ, tôi bắt tay vào việc kiến tạo chốn mới, bận rộn và mệt thực sự, ngày chỉ ngủ vài ba tiếng, lại thêm trong lòng không yên, như sắp mất đi một điều gì đó gần gụi lắm.

Láng Hạ được một năm, đồng nghĩa tôi xa Núi Trúc cũng đã một năm, nay lại nhớ!

Ngày quyết định dời đi từ Vũ Phạm Hàm cách đây bốn năm, rồi tìm thấy vị trí ở P103-A3a Giảng Võ (20b Núi Trúc đi vào), tất cả những gì giá trị nhất của hai vợ chồng còn lại là chiếc xe máy Air Blade vì ngay cả nhẫn cưới cũng đã bán đi trước đó để có tiền làm những đợt trà đầu tiên, rồi đến chiếc xe cũng vội vàng mang bán cho kịp tiền thuê địa điểm làm quán. Vậy là cũng xong việc địa điểm, còn ít tiền tôi mang đi mua được một cái cưa tay, một cái máy khoan điện để tôi có thể tự làm mọi việc biến một căn hộ trống cho thành hình một quán trà. Tuấn bạn tôi là kiến trúc sư, cậu ... Xem toàn văn

Tiếu Chi tạp lục 150422

Tiếu Chi tạp lục 150422

Quang âm thấm thoát, lần lữa mãi với bao chuyện mà vẫn chưa xong… thôi thì kệ. Đời người được mất mấy ai hay, bãi bể nương dâu chẳng ngoài chớp mắt, đốt đuốc chơi đêm, cho dài cuộc lữ.

Có người nói, người và người với nhau duyên phận cũng như một chén trà, ngắn ngủi, Đời người như trà cũng biết trước đắng sau mới ngọt, đắng rồi ngọt bùi mới đó. Hiểu được lẽ uống trà mới hiểu được thế nào để nhẹ nâng chén nhỏ, rồi “lòng không vướng bận” mà hạ tách trà.

Nhấp chén cũng như một đoạn duyên phận bắt đầu.

Phật nói: Vạn vật là tướng không trong kính, thảy các tướng đều không tướng cả Chén bởi vì lòng rỗng nên dung được vật, nước tuỳ hình mà hiện tướng, Trà cũng vô ngôn, tĩnh lặng. Không ồn ào như nét chữ bay lượn, không cứng cáp mà yên tĩnh, điềm đạm!

Có chén trà nóng ở đây ta cứ uống, chứ biết sao bây giờ.

Trà nhạt rồi, giữ chi thêm bận. Đèn tàn rồi, vén bấc làm chi?

Diệu Ngọc từng bảo “Một chén là phẩm, hai chén là ... Xem toàn văn

Cái ấm đất và bộ chén trà Nguyễn Tuân tặng Thạch Lam

Cái ấm đất và bộ chén trà Nguyễn Tuân tặng Thạch Lam

Trời mới vừa hửng sáng, đám sương mù dầy đặc từ đêm hôm trước như có linh hồn của một người yêu công việc thấy được ánh sáng đầu ngày đã vội vàng tản mát trên mặt nước Hồ Tây, như những người thợ cần mẫn vội vã đến nơi làm việc. Phía trong làng hoa Yên Phụ, những người trồng hoa đã bắt đầu gánh sản phẩm của những ngày lao động vội vã đi về phía đê Yên Phụ rồi tản mát đến các khu họp chợ để phân phát hương thơm và mầu sắc cho những thiếu nữ mộng mơ. Trên đê Yên Phụ lúc đó, người phu xe cũng vừa ngừng chạy, đặt hai cái càng xe xuống mặt đường. Một người đàn ông tầm thước mặc đồ âu tây trắng, đội mũ phớt trắng chậm rãi bước khỏi xe. Ông cẩn thận ôm trên tay một cái bọc vải mầu nâu gụ, dặn dò thời gian người phu xe trở lại đón rồi thong thả đi xuống đê, rẽ vào con đường làng nhỏ ngược chiều với những gánh hoa đủ mầu sắc. Qua cái đình có vẽ hình một con hổ vàng vằn đen, ... Xem toàn văn

TRÀ – “ông bạn” kỳ lạ của tôi!

TRÀ – “ông bạn” kỳ lạ của tôi!

Không biết với bạn, người đang đọc bài viết này trà có giá trị gì?, còn với tôi thì trà là yếu tố không thể tách rời khỏi cuộc sống của tôi, tôi uống trà từ khi tỉnh dậy vào buổi sáng cho đến khi ngả lưng vào buổi tối và cả buổi đêm khi thức giấc, tôi nghĩ có lẽ tôi chưa uống trà từ khi mới chào đời nhưng sẽ uống trà đến khi nhắm mắt.

Những năm cấp hai, tôi ham chơi lắm, tôi chạy long nhong suốt ngày khi chỗ nọ, lúc chỗ kia, mọi thứ đi qua đôi mắt tôi thay đổi từng ngày, chúng luôn chuyển động, chỉ có hình ảnh cha tôi bên chén trà của ông là không thay đổi, lặp đi lặp lại, sáng-trưa-chiều-tối, và nhiều khi nửa đêm cha thức giấc lần nào cũng khói thuốc lào và chén trà đặc, hình ảnh đó cũng lặp lại như nhau vào những đêm cha thức giấc. Cha tôi uống trà không cầu kỳ, cha dùng ấm lớn, những chiếc ấm sứ Hải Dương sau này chúng được thay bằng ấm Bát Tràng, pha trà rồi rót vào cốc thủy tinh to, ... Xem toàn văn

Ly và Trà

Ly và Trà

Ngồi trong phòng khách, thấy Trà không chịu hòa vào ấm nước đang nóng để tỏa ra những hương thơm ngát, hòa quyện vào lòng Ly như mọi ngày, Ly liền hỏi: có chuyện gì đang xảy ra với Trà thế? Nhìn mặt cậu hôm nay không được tốt cho lắm?

Đúng đấy Ly à, thật sự tớ đang rất buồn, buồn vì cảm nhận của… con người chưa đúng về tớ. Hàng ngày khi con người muốn dùng đến tớ, họ thường cho tớ vào ấm nước thật nóng để tớ tỏa ra những hương thơm, những vị chát hòa quyện vào trong nước để rồi họ đưa vào trong cơ thể của họ với nhiều mục đích khác nhau, có người dùng tớ như một phương tiện giải nhiệt, có người dùng tớ để tạo ra cảm hứng làm thơ, có người thì coi tớ như một người bạn cùng ngắm trăng và cũng có người dùng tớ chỉ đơn thuần để mà uống,…, nhưng có mấy ai biết được, cảm nhận được mong muốn của tớ.

Có người cho rằng tớ xuất thân từ sự tinh khiết và cao quý nên chỉ có những bậc thánh hiền, ... Xem toàn văn

Bình trà tam tuyệt

Ở phía Tây thành Dương có quán trà Như Ý chuyên kinh doanh các loại trà và đồ uống trà. Quán có hai nhân viên phục vụ, người già là lão Hoàng khoảng độ hơn 50 tuổi, phụ trách việc mua bán, người trẻ là A Khang làm các việc vặt.

Ông chủ quán hàng lúc còn sống rất coi trọng lão Hoàng bởi vì ông là người có kinh nghiệm. Khi xem trà, lão Hoàng không bao giờ hỏi người bán, cũng không pha thử mà lão Hoàng chỉ nhón một ít trà để vào lòng bàn tay, sau đó úp hai bàn tay vào nhau hà một hơi thật mạnh rồi đậy lại, một lúc sau đưa lên mũi, hai mắt kim kíp hít một hơi mạnh là có thể nói đây là chè vùng nào. Người bán chè nghe lão Hoàng nói chỉ còn biết mở to mắt khâm phục và vui lòng nhận tiền theo giá lão Hoàng đưa ra.

Bây giờ, ông chủ đã mất, con trai ông chủ là Tiểu Đông kế nghiệp. Tiểu Đông có phần không ưa lão Hoàng, điều này cũng không trách được vì lão Hoàng lưng đã còng, tóc đã bạc, ... Xem toàn văn

Những chiếc ấm đất – Vang bóng một thời

Những chiếc ấm đất – Vang bóng một thời

Sư cụ chùa Đồi Mai nhìn thấy bóng nắng đã đúng đỉnh đầu, thủng thẳng trở về trai phòng. Nhà sư già gỡ chiếc nón tu lờ khỏi đầu, sắp ngồi vào thụ trai thì có tiếng con trẻ gọi ở ngoài cổng chùa. Một chú tiểu lễ phép bước lên tam cấp:

– Bạch cụ, có người con trai cụ Sáu xin vào.

– Vậy chú vẫn đóng cửa chùa sao ? Chú ra mở mau không có người ta phải đứng nắng lâu. Cổng nhà chùa bao giờ cũng nên để ngỏ. Từ giờ chú nên nhớ : sáng sớm tụng kinh nhật tụng và thỉnh chuông xong là phải mở rộng cửa chùa và tối đến, lúc nào học xong kệ thì mới đóng. Kẻo nữa khách thập phương họ kêu đấy.

Tiểu ra được một lát thì một người con trai trạc mười bảy tuổi xúng xính trong chiếc áo dài thâm, chân séo lấm, tay bưng cái khay tiến vào tăng xá, vái sư cụ :

– Bạch cụ thầy con cho con mang xuống biếu cụ bình trà đầu xuân. Và xin phép cụ cho ra giếng chùa nhà gánh một gánh nước.

Nhà ... Xem toàn văn

Đóng

Menu

Danh mục

Chuyên đề