Trang chủ

Chuyên đề: Tản Văn

Chén trà đầu xuân từ phương xa

Ai ơi! nâng uống chén trà

Trải lòng rộng mở muôn nhà hiểu nhau

Người ơi! Thức tỉnh dậy mau

Mùa xuân đang gọi hẹn nhau trở về.

Tống trà nghinh đón xuân về

Ngắm mai đào nở tràn trề vui xuân

Én bay tô điểm trời xuân

Vẽ mùa xuân mới tựa tranh Đông Hồ.

Uống trà cùng bạn bên hồ

Hạ về phượng nở ven hồ nước xanh

Biển hồ rọi bóng trời xanh

Ta cùng nâng chén trà xanh uống cùng.

Bình chọn cho bài dự thi tuần 3

Gửi bài dự thi tại đây

Bấm vào đây để xem thể lệ

Uống trà với bạn vui cùng

Nghìn thu lá rụng, muôn trùng nẻo xưa

Nhớ người tựa cửa trong mưa

Đợi người xa xứ mấy thu chưa về.

Hết thu rồi lại đông về

Xa quê, viễn xứ muôn bề nhớ quê

Mỗi người, mỗi cảnh xa quê

Hẹn ... Xem toàn văn

Bộ đồ Trà Mai-Hạc

Sáng mồng 2 Tết Bính Tí (1996), mệ Nho ghé thăm tôi thiệt sớm. “Đầu năm qua uống với anh một tuần trà xuân, nhân thể, khoe bộ đồ trà Mai hạc mới tậu được hôm 25 tháng Chạp”. Vừa nói, mệ vừa soạn từ trong tay nải ra một bộ đồ trà sứ men lam Huế và chiếc ấm Thế Đức bằng đất nung. Bộ đồ trà vẽ tích Mai hạc, đề thơ Nôm, đủ 4 món: dầm-bàn-tống-tốt. Tôi trải chiếu, soạn mứt bánh lên chiếc kỷ trà, rồi giúp mệ bày hỏa lò, quạt than, đặt siêu đồng đun nước.

Mệ Nho là người hoàng phái, chủ nhân bộ sưu tập đá kiểng nổi tiếng bên chợ Cống. Tôi quen mệ năm 1989, khi đi tìm tư liệu để làm luận văn tốt nghiệp đại học về đề tài đồ sứ men lam Huế. Mệ bảo: “Tui kết bạn với anh vì thấy anh ham mê học hỏi những món đồ xưa, vốn chỉ thích hợp với những kẻ thất thập cổ lai như tui”.

Thi thoảng, mệ mời tôi qua nhà uống trà, ngắm vườn đá mà mệ dành cả đời để sưu tập và bàn chuyện ... Xem toàn văn

Mấy lời về Trà

“Lam trai biết đánh tổ tôm

Uống trà mạn hảo xem nôm Thúy Kiều.”

-Ca Dao

Tôi có một anh bạn mê uống rượu trước là nghiện sau thành nát. Hỏi anh ta vào cái hồi anh chưa nát, rằng anh thích uống rượu gì và uống gì thì ngon, anh ta đáp uống gì cũng được, miễn là rượu có chất cồn. tôi thấy lạ, cứ nhớ mãi.

Đến bây giờ, sống đã nữa đời, lăn lóc uống trà đủ kiểu, tôi thấy người bạn tôi nói phải.

Tôi thấy tôi giờ uống trà gì cũng được, miễn là nước trà có vị chát.

Uống trà, rất thường khi, ta cũng chỉ cần đó là trà mà thôi.

Không cần phân biệt trà hảo hạng hay đê hạ.

Không phân biệt đó là trà Long Tỉnh thuộc loại tiến cung hay trà hạ cấp pha lấy đặc làm đầu.

Và cũng không phân biệt đó là cốc trà tinh khiết uống nơi lầu cao có tiếng cổ tranh khoan nhặt hay là chén trà thấp kém uống trên chiếu nát bên hè phố cạnh rãnh nước bẩn với mùi hôi hám còn ... Xem toàn văn

Uống trà

Uống trà

Buổi tối, từng nhóm học viên thường quây quần bên nhau uống trà. Trong phòng, ở hành lang hay giữa vườn hoa. Sau một ngày dài lao động học tập, đây là phút giây thư giãn tuyệt vời bên ấm trà nóng.

Tối nay cũng vậy, chúng tôi ngồi bên ấm trà, bình luận rôm rả về trận bóng của tuyển VN đang trực tiếp trên truyền hình. Bỗng có đứa chép miệng: “Thằng An mà còn ở đây, nó bình luận trận này hay phải biết…”. Tự nhiên không khí chùng xuống, im lặng. An đã qua đời tháng trước vì AIDS. Có mấy tiếng thở dài buông nặng… “Nó mới được đi phép thưởng, sắp có quyết định hồi gia rồi còn gì, vậy mà không kịp… Thử hỏi năm năm phấn đấu của nó có vô nghĩa không?”.

Có vô nghĩa không? Câu hỏi kéo dài thêm một khoảng lặng, hình như mỗi người đang tự hỏi lại mình. Chén trà chuyền tay có phần chậm lại, hương trà nhẹ nhàng lan tỏa… Giọng ai đó từ tốn: “Làm sao vô nghĩa được, năm năm ở đây tuy dài nhưng chúng ta đã không còn là những ... Xem toàn văn

Tản mạn chè chén vỉa hè

Tản mạn chè chén vỉa hè

Chè chén là thức uống bình dân và phổ biến ở Hà Nội. Nhiều người bảo khách phương xa về thăm Thủ đô mà chưa ngồi vỉa hè uống chén nước chè thì coi như… chưa đến Hà Thành. Bởi chè chén ở đây có cái gì đó vừa gần gũi, thân quen, vừa mang nét riêng đặc trưng của đất Tràng An.

Chè chén vỉa hè có xuất xứ từ quán nước gốc đa ở ven những tỉnh lộ thời xưa, thường bán nước chè tươi và nước vối nóng. Theo thời gian cũng có chút thay đổi. Gọi là quán nhưng chỉ có cái bàn con con tự chế bằng gỗ, vài chiếc ghế nhựa, dăm, bảy cái chén, một ấm tích pha chè, hộp kẹo, phích nước sôi… cùng chiếc điếu cày làm bằng tre lên nước bóng lộn. Những quán như thế dần dần xuất hiện khắp các hè phố Hà Nội, ở bến tàu, bến xe, gần các xí nghiệp, trường học, bệnh viện, chung quanh những khu phố chợ và trở thành loại ‘quán giải khát’ của mọi người. Ở đây, ranh giới về tuổi tác, sự khác biệt về nghề nghiệp, vị trí ... Xem toàn văn

Nâng chén trà, nhớ Hà thành xưa …

Nâng chén trà, nhớ Hà thành xưa …

Hà Nội sáng. Dòng người cuồn cuộn lao đi trên đường. Trà đá đã tấp nập. Hà Nội trưa. Rồi Hà Nội tối. Trà đá lúc nào cũng tíu tít. Có thách vàng, người ta cũng không tìm được vài trăm mét phố nào ở đất này thiếu trà đá.

Người Việt có tục uống trà từ lâu đời. Người Hà Nội nâng nó lên thành nghệ thuật. Đọc lại “Vũ trung tùy bút” của cụ Phạm Đình Hổ, ta cũng biết rằng, quãng hai trăm năm về trước, cách thưởng trà của người Việt đã cầu kỳ lắm. Riêng về trà cụ (dụng cụ pha trà), có gia đình sẵn sàng bỏ cả mấy chục lạng bạc mua cho được những bộ ấm quý. Nhà văn Nguyễn Tuân, trong một tác phẩm trước những năm 1945 lại kể rằng: Có kẻ ăn mày ghé vào một gia đình giàu có, nhưng hắn không xin cơm, mà xin một ấm trà. Khi uống xong, kẻ hạ tiện kia cả gan chê trà của nhà quyền quý không ngon. Gia đình quyền quý vốn tự hào về sành trà cả giận, nhưng rồi đã giật nảy mình về khả năng thưởng trà ... Xem toàn văn

Trà đào

Trà đào

Tôi trở lại Lộc Hà tìm gặp Nương và tìm lời giải đáp đâu là sự thật ẩn giấu đằng sau con người lạ lùng ấy. Nương có phải là “yêu nữ” như cách gọi của ông chủ trà thất Kissa, hay là “Trà Đào” như cách tôi vẫn hằng gọi?

Lúc đến trà thất Kissa, chủ nhân đã đi đâu đó. Tôi đẩy cánh cổng bước vào bên trong vì biết rằng nó luôn để ngỏ. Trà thất có hai gian chính, một nằm ở trên cao làm toàn gỗ gọi là gian mộc và gian kia thấp hơn xây bằng gạch gọi là gian thổ. Hai gian cách nhau qua một hồ nước nhân tạo trồng nhiều hoa. Trong nhiều loài hoa có hoa bèo.

Tôi nằm dài trên chiếc chiếu trong gian thổ, đầu gối lên chính chiếc tọa cụ mình vẫn thường ngồi uống trà, và nghĩ về Trà Đào. Một người đi từ trên dốc xuống, còn người kia thì ngược từ dưới lên; thoáng nhìn nhau; chợt nhận ra một điều gì đó, lại nhìn nhau; rồi bước qua nhau. Đến khi thấy tiếc nhớ cái gì mơ hồ vừa thoáng qua, quay lại ... Xem toàn văn

Câu chuyện về cái ấm trà

Câu chuyện về cái ấm trà

Trước đây, tôi ko phải là ấm trà đâu, tôi là đất sét đỏ cơ. Rồi có một người đem tôi cuộn lại, đập dẹt ra, rồi nhào, rồi lại đập dẹt. Cứ như thế và tôi đã hét lên: “Buông tôi ra”, nhưng ông ấy chỉ cười: “chưa được đâu!”. Rồi ông ta lại đặt tôi lên 1 cái bàn xoay liên tục đến mức tôi lại phải kêu oai óai: “dừng lại đi, tôi chóng mặt lắm”. Thế nhưng ông ta chỉ gật gù: “Chưa đâu”!. Rồi ông ấy lại đặt tôi vào lò, nóng khủng khiếp. Tôi ko hiểu tại sao ông ta lại muốn hành hạ tôi, đốt tôi. Tôi đập vào thành lò bôm bốp, nhưng rất lâu sau ông ta mới chịu mở ra: “Chưa đâu, chưa được đâu!” 

Một lúc sau, tôi được ông ta lôi ra & đặt ngồi lên kệ và tôi nguội dần. “Dễ chịu quá”. Nhưng chẳng được bao lâu, con người khó tính kia lại lôi tôi ra & lấy sơn vẽ lên khắp người tôi. Tôi ko chịu được cái mùi ấy. Tôi gào lên: “Dừng lại đi mà” nhưng ông ta vẫn chỉ gật gù: “Chưa ... Xem toàn văn

Đóng

Menu

Danh mục

Chuyên đề