Trang chủ

Chuyên đề: Thiền Trà

Trà – thường thức

Trà – thường thức

I. Dẫn nhập

Người Việt chúng ta thường hay nói: “Trà dư, tửu hậu” nghĩa là người ta uống trà khi rảnh rổi và uống rượu sau bửa ăn. Trà ở đây được nói đến là thưởng thức trà, thuật ngữ thiền gọi là Thiền trà, Thiền trà du nhập vào Nhật Bản được canh cải biến thành “Trà đạo”. Người Việt chúng ta rất nhiều người uống trà với những cung cách đặc biệt, tuy nó không có quy cách nhất định, không phải là Thiền trà, không phải là Trà đạo nhưng thưởng thức nó từ tiếng nước sôi cho đến khi uống trà là cả một nghệ thuật. Cho nên tìm hiểu về Trà, cách pha, uống Trà tưởng cũng là điều cần thiết.

II. Nguồn gốc của Trà

Người ta đã bỏ công ra tìm hiểu về nguồn gốc của Trà, theo truyền thuyết của Trung Hoa thì vua Thần Nông (2700ÂL) trong dịp tuần du đã khám phá ra công hiệu của Trà, người đã truyền dạy dân Trung Hoa dùng Trà từ đó, theo sử sách thì Trà dược dung như vật cúng tế vào đời nhà Tây Chu (1027-771ÂL), dùng như vật để ... Xem toàn văn

Uống trà đi

Uống trà đi

“Trong một chén trà thơm

Có hồ sen bát ngát

Trong một làn gió mát

Có muôn vạn trùng dương”.

“Trà” là một danh từ rất phổ biến, có mặt khắp nơi dường như ai cũng biết. Trà là một món quà, một vật để trao tặng và cũng là một lời mời để gửi đi sự thân thiện và quý trọng.

Uống trà là một phong cách đặc biệt thể hiện lối sống nghệ thuật đơn giản, nhẹ nhàng. Trà xuất hiện đầu tiên ở Trung Quốc, đã có từ xa xưa, khi đến Nhật Bản cách thưởng thức trà thông thường đã biến thành Đạo, gọi là “Trà Đạo”. Một cách sống nghệ thuật đăc biệt ảnh hưởng đến lối tư duy của cả đất nước và con người.

“Bình minh nhất trản trà”. Buổi sáng với chén trà thật nóng bạn sẽ có ngay sự thư giản và tỉnh táo. Họ thường bảo nhau rằng: “mời anh uống trà đi! chuyện gì từ từ sẽ nói”.

Trong chốn thiền môn, còn gọi là cửa thiền hay nhà chùa, uống trà lại là một phong cách khác, rất khác với bình thường.

Sao gọi là cửa thiền?

Thiền? ... Xem toàn văn

Lược ý “Trà và Thiền” trong tinh thần Đại thừa Thiền Phật Giáo bắc truyền

Lược ý “Trà và Thiền” trong tinh thần Đại thừa Thiền Phật Giáo bắc truyền

Không biết tự bao giờ, Trà trở thành thân quen trong nếp sống Thiền gia Phật Giáo Bắc Truyền, rồi trà thành một phần văn hóa của Phật Giáo, pháp tu của Đạo Thiền, một phương pháp thưởng thức, yêu mến thiên nhiên, chỉ có bạn trà trong Thiền lâm mới có thể liễu được, một nét văn hóa ẩm thực, thể hiện sự thanh cao, hòa nhã, thanh tịnh đủ tính nết thiền, của những con người “Thế ngoại đào viên”.

Nói đến Trà là nói đến Đông Độ, bàn về Đạo của Trà hay cách thức thưởng thức Trà thì phải nói đến Phật Gia, người Đông độ biết đến Trà rất sớm, trong sách của Tư Mã Tương Như đời Tây Hán (năm 200 trước công nguyên) thiên Phàm Tương đã có đến trà và gọi trà là: “Suyễn sá”, trong sách Thần Nông Bổn Thảo Kinh gọi Trà là: “Trà thảo”, trong sách Quảng Châu Ký của Bùi Uyên thời Đông Tấn thì gọi trà là: “Hạo lư”, trong sách Trà Kinh của Lục Vũ đời Nhà Đường chép về trà như: “Tên của trà có rất nhiều cách gọi, thứ nhất gọi là Trà, thứ ... Xem toàn văn

Lược ý Trà và Thiền, nhân gian cõi tịnh

Lược ý Trà và Thiền, nhân gian cõi tịnh

Không biết từ bao giờ hình ảnh của Trà đã in đậm vào cõi nhân gian, hương vị của Trà đã thấm sâu vào trong cuộc sống thường nhật, vị chát rồi ngọt của Trà đã thấm đậm vào tâm thức của bao lớp người trong kiếp nhân sinh. Rồi Trà như cam lộ nhuận thắm cửa thiền sâu lắng, gợi lên khúc đại từ sắc sắc không không.

Trà thường có vị đắng, chát, rồi sau đó lẫn vào một chút ngọt ngào, cũng như cuộc đời ai cũng phải trãi qua bao đắng cay chua chát, nhưng nếu vẫn bền gan vững chí, thì cuối cùng rồi cũng gặt hái được những thành quả ngọt ngào của câu chữ “Khổ tận cam lai” còn nếu như không có một chút gì hồi đáp, thì âu cũng là “duyên số” mà thôi.

Hương vị của Trà hàm chứa đầy đủ các chất liệu hương vị của cuộc đời, cho nên thường thì khi còn niên thiếu rất ít có ai thích uống trà, vì vị của Trà không ngọt ngào như tương lai và mơ ước của những người trẻ tuổi, nhưng khi trãi qua hết thảy mọi xúc ... Xem toàn văn

Hương vị một tách trà

Nơi thiền viện tôi, cũng như ở nhiều thiền viện khác, có treo một bức chân dung Bồ Ðề Ðạt Ma. Ðó là một bức họa bằng nước lã và mực tàu với nét bút thật hùng mạnh.

Cặp lông mày, đôi mắt và chiếc cằm của Bồ Ðề Ðạt Ma biểu lộ một hùng khí thật ngang tàng. Bồ Ðề Ðạt Ma sống vào khoảng thế kỷ thứ năm của Tây lịch, được xem như một vị tổ sư đầu của thiền tông ở Trung Hoa. Bồ Ðề Ðạt Ma là một vị tăng từ Ấn Ðộ sang. Có thể một phần những điều ghi chép về đời Bồ Ðề Ðạt Ma trong sử sách chỉ là những điều hoang đường, nhưng nhân cách cũng như tinh thần của Bồ Ðề Ðạt Ma đã làm cho ngài trở nên thần tượng của những người theo đuổi thiền học. Bất cứ một ông thầy tu thiền tông nào cũng ao ước đạt tới tinh thần và phong độ của Bồ Ðề Ðạt Ma. Ngài là một hình ảnh của một người đã đạt đến trình độ tự chủ và tự tại hoàn toàn đối với bản thân và hoàn cảnh, ... Xem toàn văn

Chén trà chân thật

Chén trà chân thật

Giữa cuộc sống náo động, nhịp sống vội vã dễ làm tinh thần con người mất quân bình. Và khi tâm thần mất sự hài hòa, đời sống tâm linh sẽ không khỏi chịu ảnh hưởng. Làm thế nào để quân bình cuộc sống? Có nhiều phương pháp thực hiện, từ bình diện tâm lý đến tâm linh. Ban Mục vụ Đối thoại liên tôn TGP xin giới thiệu gợi ý của tác giả Hồng Bối như một đề nghị thực hành khả thi nhằm tái lập sự thanh thản tinh thần.

* * *

Trà là một loại thảo dược độc đáo mà thiên nhiên ban tặng cho con người, từ đó trở thành sự sáng tạo văn hóa và nguồn cảm hứng vô bờ bến không thể thiếu của các thi nhân, ẩn sĩ. Nói đến trà, chúng ta khó có thể dùng ngôn từ mà diễn tả cho hết bản sắc vi diệu của nó. Vì vốn dĩ bản chất của trà là thực, là đạo, là tỉnh thức, là sống trọn vẹn ngay trong hiện tại, bây giờ và ở đây. Khi bạn nâng chén trà tức bạn đã hòa mình vào không gian ... Xem toàn văn

Không chỉ là một chén trà

Thiền sư Chương trên đường du phương học đạo, dừng chân tại tu viện của Thiền sư Đầu Tử.

Một ngày nọ, sau buổi lao tác, Thiền sư Đầu Tử mời Thiền sư Chương một chén trà, hỏi:

– Chén trà này như thế nào?

Thiền sư Chương hai tay nhận lấy chén trà, nói:

– Sum la vạn tượng đều ở trong này.

Thiền sư Đầu Tử nói:

– Sum la vạn tượng đều ở trong này, nói như thế thì chén trà này khác thường với những chén trà khác, nếu tùy tiện uống vào, ai biết được điều gì xảy ra?

Thiền sư Chương dường như rất tâm đắc với chính mình nên khi Thiền sư Đầu Tử chưa nói xong liền đổ chén trà, hỏi tiếp:

– Sum la vạn tượng ở đâu?

Thiền sư Chương tự nghĩ như thế là đã đạt được thiền cơ, nhưng không ngờ Thiền sư Đầu Tử bình thản nói:

– Đáng tiếc! Một chén trà!

Thiền sư Chương nói:

– Đây chỉ là một chén trà.

Thiền sư Đầu Tử không bỏ qua cơ hội lặp lại:

– Mặc dầu chỉ là một chén trà nhưng sum la vạn ... Xem toàn văn

Am Tranh Một Chén Trà Thiền Tăng Ngồi Đợi Xuân

Gió đông rít lên từng hồi mạnh, khẽ động phiến đồng nghinh gió, khua nhẹ làm thức tỉnh tiếng phong linh, một tiếng ngân dài tuôn vào trong đêm vắng lặng, bổng tiếng con chim đi ăn đêm kêu lên lành lạnh như muốn đáp lời trầm tịch của đêm đông, trời đã đến canh khuya. Vạn vật như đã chìm vào trong giấc ngủ, chỉ còn lung linh ánh đèn đang thức cùng Thiền Tăng, Tăng ngồi chung với cảnh, cùng chén trà chờ đón một ngày mới của mùa xuân.

Ánh đèn leo lét, gió thổi chập chờn, hương trà thả từng dãi sương dài, cuộn tròn rồi tán loạn như những đóa tường vân nơi thiên không, vô trụ khứ lai, khiến cho am tranh càng thêm chút tình thi sĩ, Thiền Tăng ngồi một mình, chắc lại ngồi chờ xuân? nếu đã bảo: “Xuân khứ xuân lai nghi xuân tận, Hoa khai hoa lạc chỉ thị xuân”, xuân đến xuân đi cứ tưởng xuân đã hết, hoa nở rồi tàn rồi cũng lại là xuân, thì chờ hay đợi, đón hay không, xuân với ta cũng có gì sai khác, cớ nhọc làm gì ngồi để ... Xem toàn văn

Đóng

Menu

Danh mục

Chuyên đề