Trang chủ

Hậu Trà Đường

“Di sản văn hóa trà Việt” và chiếc áo lót của người phụ nữ Phong kiến

“Di sản văn hóa trà Việt” và chiếc áo lót của người phụ nữ Phong kiến

Tôi không hiểu từ khi nào và do đâu mà “Di sản văn hóa trà Việt” lại gắn liền với cái yếm (nội y của người phụ nữ thời Phong kiến)!. Từ Festival trà Thái Nguyên, hội chợ nông nghiệp, quảng cáo sản phẩm, ngày hội di sản, … đâu đâu cũng thấy pha trà phải là một cô gái nõn nà, yếm đào hờ hững. Tất nhiên không thể chối cãi, nhìn phụ nữ mặc nội y thậm chí nude làm gì cũng thích mắt hơn thật!

Tôi hân hạnh được quen biết với đôi ba người bạn nghiên cứu Văn hóa. Qua họ, tôi thấy việc nghiên cứu không dễ dàng chút nào, rất cực nhọc là đằng khác, xong, vấn đề nằm ở chỗ, Văn hóa là một khái niệm khó minh định (đối với người ngoại đạo như tôi) thế nên cùng làng cuối ngõ, đầu đường xó chợ, trong nhà ngoài quán, thời này, đâu đâu cũng bàn Văn hóa, thậm chí cả những kẻ vô Văn hóa cũng đi rao giảng Văn hóa.

“Di sản Văn hóa trà Việt”, tôi hiểu “di sản” nghĩa là cái được để lại từ đời trước, như vậy có ... Xem toàn văn

Đã được nổi một chặng chưa? – Trà ơi!

Đã được nổi một chặng chưa? – Trà ơi!

Từ khi thuê được địa điểm mới bên Láng Hạ, tôi bắt tay vào việc kiến tạo chốn mới, bận rộn và mệt thực sự, ngày chỉ ngủ vài ba tiếng, lại thêm trong lòng không yên, như sắp mất đi một điều gì đó gần gụi lắm.

Láng Hạ được một năm, đồng nghĩa tôi xa Núi Trúc cũng đã một năm, nay lại nhớ!

Ngày quyết định dời đi từ Vũ Phạm Hàm cách đây bốn năm, rồi tìm thấy vị trí ở P103-A3a Giảng Võ (20b Núi Trúc đi vào), tất cả những gì giá trị nhất của hai vợ chồng còn lại là chiếc xe máy Air Blade vì ngay cả nhẫn cưới cũng đã bán đi trước đó để có tiền làm những đợt trà đầu tiên, rồi đến chiếc xe cũng vội vàng mang bán cho kịp tiền thuê địa điểm làm quán. Vậy là cũng xong việc địa điểm, còn ít tiền tôi mang đi mua được một cái cưa tay, một cái máy khoan điện để tôi có thể tự làm mọi việc biến một căn hộ trống cho thành hình một quán trà. Tuấn bạn tôi là kiến trúc sư, cậu ... Xem toàn văn

Sen và Quỳ

Sen và Quỳ

Vài năm lại đây, tôi thấy trong giới trà nhân (đặc biệt từ những người làm trà Sen) quan tâm nhiều đến sen và quỳ. Có người cho rằng sen và quỳ rất dễ nhầm lẫn, vì chúng chỉ khác nhau ở một vài đặc điểm khá mờ nhạt như: quỳ không nở được, sen mới nở được, hay sen có lớp cánh bé, quỳ không có cánh bé, rồi quỳ trồng để lấy hạt còn sen lấy hoa …. Cứ râm ran khẩu truyền như vậy cũng khiến không ít người hoang mang, đặc biệt vào dịp mùa sen, ta rủ nhau ướp hương sen cho trà thì cũng dậy lên việc làm sao chọn được sen mà không nhầm là quỳ. Từ đó tôi thiết nghĩ cũng cần phải khảo xem trong sách vở phân định chuyện này ra sao?. Vỡ nhẽ mới hay quỳ mà dân ta thường gọi trong các sách [tài liệu tham khảo] đều có hướng định nghĩa là hoa hướng dương, và có nhiều loài thực vật có chữ quỳ trong tên gọi, cũng như có chữ sen trong tên gọi, nhưng tuyệt nhiên không có mô tả nào chỉ ra giữa sen với quỳ ... Xem toàn văn

Tiếu Chi tạp lục 150422

Tiếu Chi tạp lục 150422

Quang âm thấm thoát, lần lữa mãi với bao chuyện mà vẫn chưa xong… thôi thì kệ. Đời người được mất mấy ai hay, bãi bể nương dâu chẳng ngoài chớp mắt, đốt đuốc chơi đêm, cho dài cuộc lữ.

Có người nói, người và người với nhau duyên phận cũng như một chén trà, ngắn ngủi, Đời người như trà cũng biết trước đắng sau mới ngọt, đắng rồi ngọt bùi mới đó. Hiểu được lẽ uống trà mới hiểu được thế nào để nhẹ nâng chén nhỏ, rồi “lòng không vướng bận” mà hạ tách trà.

Nhấp chén cũng như một đoạn duyên phận bắt đầu.

Phật nói: Vạn vật là tướng không trong kính, thảy các tướng đều không tướng cả Chén bởi vì lòng rỗng nên dung được vật, nước tuỳ hình mà hiện tướng, Trà cũng vô ngôn, tĩnh lặng. Không ồn ào như nét chữ bay lượn, không cứng cáp mà yên tĩnh, điềm đạm!

Có chén trà nóng ở đây ta cứ uống, chứ biết sao bây giờ.

Trà nhạt rồi, giữ chi thêm bận. Đèn tàn rồi, vén bấc làm chi?

Diệu Ngọc từng bảo “Một chén là phẩm, hai chén là ... Xem toàn văn

Sao chưa uống trà?

Sao chưa uống trà?

Tất cả chúng ta đều biết cuộc sống con người không thể tách rời hai yếu tố Vật chất và Tinh thần. Chúng ta thử hình dung một ngày Xã hội không có Âm nhạc, Phim ảnh, Hội họa, Kiến trúc, Tôn giáo …, thì cuộc sống của con người sẽ ra sao?, có lẽ chúng ta sẽ liên tưởng đến thời kỳ ăn lông-ở lỗ của tổ tiên loài người.

Trà cũng giống với nhiều thứ khác, nó mang trong mình cả hai yếu tố không thể thiếu đối với con người. Về mặt vật chất trà mang lại lợi ích Dinh dưỡng hay Dược lý mà chúng ta dễ dàng tìm thấy trên bất cứ một tờ tạp chí khoa học hay dinh dưỡng nào, hoặc trên website Thưởng Trà cũng có sẵn những bài viết như vậy được biên soạn nhằm phục vụ nhu cầu kiến thức Khoa học về trà cho mọi người thông qua chuyên mục “Khoa học trà“. Về mặt tinh thần thần thì hoạt động uống trà cũng đồng thời tác động đến Tinh thần của bản thân, Văn hóa của cộng đồng và cả Tâm linh nữa.

Có những quan niệm cho ... Xem toàn văn

Uống trà đi

Uống trà đi

“Trong một chén trà thơm

Có hồ sen bát ngát

Trong một làn gió mát

Có muôn vạn trùng dương”.

“Trà” là một danh từ rất phổ biến, có mặt khắp nơi dường như ai cũng biết. Trà là một món quà, một vật để trao tặng và cũng là một lời mời để gửi đi sự thân thiện và quý trọng.

Uống trà là một phong cách đặc biệt thể hiện lối sống nghệ thuật đơn giản, nhẹ nhàng. Trà xuất hiện đầu tiên ở Trung Quốc, đã có từ xa xưa, khi đến Nhật Bản cách thưởng thức trà thông thường đã biến thành Đạo, gọi là “Trà Đạo”. Một cách sống nghệ thuật đăc biệt ảnh hưởng đến lối tư duy của cả đất nước và con người.

“Bình minh nhất trản trà”. Buổi sáng với chén trà thật nóng bạn sẽ có ngay sự thư giản và tỉnh táo. Họ thường bảo nhau rằng: “mời anh uống trà đi! chuyện gì từ từ sẽ nói”.

Trong chốn thiền môn, còn gọi là cửa thiền hay nhà chùa, uống trà lại là một phong cách khác, rất khác với bình thường.

Sao gọi là cửa thiền?

Thiền? ... Xem toàn văn

Lược ý “Trà và Thiền” trong tinh thần Đại thừa Thiền Phật Giáo bắc truyền

Lược ý “Trà và Thiền” trong tinh thần Đại thừa Thiền Phật Giáo bắc truyền

Không biết tự bao giờ, Trà trở thành thân quen trong nếp sống Thiền gia Phật Giáo Bắc Truyền, rồi trà thành một phần văn hóa của Phật Giáo, pháp tu của Đạo Thiền, một phương pháp thưởng thức, yêu mến thiên nhiên, chỉ có bạn trà trong Thiền lâm mới có thể liễu được, một nét văn hóa ẩm thực, thể hiện sự thanh cao, hòa nhã, thanh tịnh đủ tính nết thiền, của những con người “Thế ngoại đào viên”.

Nói đến Trà là nói đến Đông Độ, bàn về Đạo của Trà hay cách thức thưởng thức Trà thì phải nói đến Phật Gia, người Đông độ biết đến Trà rất sớm, trong sách của Tư Mã Tương Như đời Tây Hán (năm 200 trước công nguyên) thiên Phàm Tương đã có đến trà và gọi trà là: “Suyễn sá”, trong sách Thần Nông Bổn Thảo Kinh gọi Trà là: “Trà thảo”, trong sách Quảng Châu Ký của Bùi Uyên thời Đông Tấn thì gọi trà là: “Hạo lư”, trong sách Trà Kinh của Lục Vũ đời Nhà Đường chép về trà như: “Tên của trà có rất nhiều cách gọi, thứ nhất gọi là Trà, thứ ... Xem toàn văn

Cái ấm đất và bộ chén trà Nguyễn Tuân tặng Thạch Lam

Cái ấm đất và bộ chén trà Nguyễn Tuân tặng Thạch Lam

Trời mới vừa hửng sáng, đám sương mù dầy đặc từ đêm hôm trước như có linh hồn của một người yêu công việc thấy được ánh sáng đầu ngày đã vội vàng tản mát trên mặt nước Hồ Tây, như những người thợ cần mẫn vội vã đến nơi làm việc. Phía trong làng hoa Yên Phụ, những người trồng hoa đã bắt đầu gánh sản phẩm của những ngày lao động vội vã đi về phía đê Yên Phụ rồi tản mát đến các khu họp chợ để phân phát hương thơm và mầu sắc cho những thiếu nữ mộng mơ. Trên đê Yên Phụ lúc đó, người phu xe cũng vừa ngừng chạy, đặt hai cái càng xe xuống mặt đường. Một người đàn ông tầm thước mặc đồ âu tây trắng, đội mũ phớt trắng chậm rãi bước khỏi xe. Ông cẩn thận ôm trên tay một cái bọc vải mầu nâu gụ, dặn dò thời gian người phu xe trở lại đón rồi thong thả đi xuống đê, rẽ vào con đường làng nhỏ ngược chiều với những gánh hoa đủ mầu sắc. Qua cái đình có vẽ hình một con hổ vàng vằn đen, ... Xem toàn văn

Đóng

Menu

Danh mục

Chuyên đề