Trang chủ

Hậu Trà Đường

Cái ấm đất và bộ chén trà Nguyễn Tuân tặng Thạch Lam

Cái ấm đất và bộ chén trà Nguyễn Tuân tặng Thạch Lam

Trời mới vừa hửng sáng, đám sương mù dầy đặc từ đêm hôm trước như có linh hồn của một người yêu công việc thấy được ánh sáng đầu ngày đã vội vàng tản mát trên mặt nước Hồ Tây, như những người thợ cần mẫn vội vã đến nơi làm việc. Phía trong làng hoa Yên Phụ, những người trồng hoa đã bắt đầu gánh sản phẩm của những ngày lao động vội vã đi về phía đê Yên Phụ rồi tản mát đến các khu họp chợ để phân phát hương thơm và mầu sắc cho những thiếu nữ mộng mơ. Trên đê Yên Phụ lúc đó, người phu xe cũng vừa ngừng chạy, đặt hai cái càng xe xuống mặt đường. Một người đàn ông tầm thước mặc đồ âu tây trắng, đội mũ phớt trắng chậm rãi bước khỏi xe. Ông cẩn thận ôm trên tay một cái bọc vải mầu nâu gụ, dặn dò thời gian người phu xe trở lại đón rồi thong thả đi xuống đê, rẽ vào con đường làng nhỏ ngược chiều với những gánh hoa đủ mầu sắc. Qua cái đình có vẽ hình một con hổ vàng vằn đen, ... Xem toàn văn

Đến với trà

Đến với trà

Gia đình tôi không phải một gia đình có truyền thống về trà lại càng không phải một gia đình thuộc vùng trà. Cha tôi hay uống “chè khô”, mẹ tôi thì thường trực một tích chè tươi, đấy là tất cả những gì có liên quan đến trà trong gia đình tôi.

Thời niên thiếu, tôi là đứa trẻ ham chơi, hay ngủ, nên mỗi khi mùa thi đến thì việc thức ngủ để học bài là cả một vấn đề lớn, may thay, tôi nhớ, mỗi khi tôi có đụng đến “chén nước chè khô” của cha tôi vào buổi tối thì tôi sẽ “trằn trọc” cả đêm, vì cha tôi uống trà rất đặc, các vị thúc bá trong làng thường bảo cha tôi uống chè “đặc cắm tăm”, đấy là phương thuốc hữu hiệu đối với tôi vào mùa thi những năm cấp hai, uống mãi thành quen, rồi việc lân la bàn trà của cha cũng thành thường nhật. Bước sang những năm học cấp ba, tôi thường xuyên đọc sách hơn, những cuốn sách mang tính “Vang bóng một thời”, riết như vậy, rồi tôi không biết nó ăn vào lối sống của tôi tự ... Xem toàn văn

Chiếc bàn trà

Chiếc bàn trà

Mẹ tôi sinh ra ở một làng hoa cổ, có từ thời Lý. Trong gia phả ghi lại, thế kỷ XVII, cụ tổ vâng lệnh vua đi từ Thanh Hóa ra kinh thành Thăng Long để nhậm chức quan gì đó.

Ban đầu, cụ lập nghiệp ở Nhân Chính, về sau dời đến Nam Đồng. Tới Khán Xuân thì đã được vài đời. Cuối thế kỷ XIX, người Pháp lấy khu đất trang trại của cụ để xây dựng Phủ Toàn quyền nên cụ đành đem cả gia đình vào làng Ngọc Hà sống bằng nghề trồng hoa.

Có đất, có nghề nên gia đình cụ gần như sống theo kiểu tự cung tự cấp. Thóc gạo lấy từ phát canh thu tô, tự trồng rau ăn, đàn bà tự may quần áo mặc, tự ướp chè, nụ vối để uống quanh năm.

Nhà có gia nhân nhưng con gái vẫn phải làm việc giống như họ. Tức là quá nửa đêm dậy hái hoa để sáng ra đưa đi bán. Cụ cấm con gái học đàn vì sợ hư thân. Cấm đeo trang sức trên người vì gần những thứ xa xỉ, lòng người dễ sinh tham lam, hư ... Xem toàn văn

Tản mạn về trà và nghệ thuật Trà Hà Nội

Tản mạn về trà và nghệ thuật Trà Hà Nội

Thuở nhỏ, những dịp hầu trà các bậc thúc bá trong gia đình, tôi vẫn thường nghe các cụ bảo: “Trà là một nghệ thuật lớn”. Khởi từ đất trồng, địa hình, khí núi, nắng mưa, sương gió tưới tắm, ươm bật thành lộc non, lá nõn cho đến khi thu hái, sao chế, để có được một ấm trà ngon ngồi pha mà nhâm nhi thưởng thức, đó là cả một hành trình dằng dặc mà mỗi chặng, mỗi nhịp đều phải đạt đến được cái chân nghệ thuật thì cái đích cuối cùng: một ly trà ngon mới thật là viên mãn. Không phải ngẫu nhiên mà trong tất cả các thức uống của cõi nhân sinh này, trà được xem là nghệ thuật tinh vi nhất. Này nhé, cũng một đồi trà, nhưng trà hướng Đông (Đông pha) bao giờ cũng ngon hơn trà hướng Tây (Tây pha). Bởi cây trà hướng Đông đón nhận những tia nắng mặt trời buổi sớm nên phản ứng sinh trưởng khác với cây trà hướng Tây. Lại nữa, cũng một vườn trà nhưng bốn mùa xuân, hạ, thu, đông là bốn mùa trà với bốn mùa hương vị. Tuyệt hảo ... Xem toàn văn

TRÀ – “ông bạn” kỳ lạ của tôi!

TRÀ – “ông bạn” kỳ lạ của tôi!

Không biết với bạn, người đang đọc bài viết này trà có giá trị gì?, còn với tôi thì trà là yếu tố không thể tách rời khỏi cuộc sống của tôi, tôi uống trà từ khi tỉnh dậy vào buổi sáng cho đến khi ngả lưng vào buổi tối và cả buổi đêm khi thức giấc, tôi nghĩ có lẽ tôi chưa uống trà từ khi mới chào đời nhưng sẽ uống trà đến khi nhắm mắt.

Những năm cấp hai, tôi ham chơi lắm, tôi chạy long nhong suốt ngày khi chỗ nọ, lúc chỗ kia, mọi thứ đi qua đôi mắt tôi thay đổi từng ngày, chúng luôn chuyển động, chỉ có hình ảnh cha tôi bên chén trà của ông là không thay đổi, lặp đi lặp lại, sáng-trưa-chiều-tối, và nhiều khi nửa đêm cha thức giấc lần nào cũng khói thuốc lào và chén trà đặc, hình ảnh đó cũng lặp lại như nhau vào những đêm cha thức giấc. Cha tôi uống trà không cầu kỳ, cha dùng ấm lớn, những chiếc ấm sứ Hải Dương sau này chúng được thay bằng ấm Bát Tràng, pha trà rồi rót vào cốc thủy tinh to, ... Xem toàn văn

Lược ý Trà và Thiền, nhân gian cõi tịnh

Lược ý Trà và Thiền, nhân gian cõi tịnh

Không biết từ bao giờ hình ảnh của Trà đã in đậm vào cõi nhân gian, hương vị của Trà đã thấm sâu vào trong cuộc sống thường nhật, vị chát rồi ngọt của Trà đã thấm đậm vào tâm thức của bao lớp người trong kiếp nhân sinh. Rồi Trà như cam lộ nhuận thắm cửa thiền sâu lắng, gợi lên khúc đại từ sắc sắc không không.

Trà thường có vị đắng, chát, rồi sau đó lẫn vào một chút ngọt ngào, cũng như cuộc đời ai cũng phải trãi qua bao đắng cay chua chát, nhưng nếu vẫn bền gan vững chí, thì cuối cùng rồi cũng gặt hái được những thành quả ngọt ngào của câu chữ “Khổ tận cam lai” còn nếu như không có một chút gì hồi đáp, thì âu cũng là “duyên số” mà thôi.

Hương vị của Trà hàm chứa đầy đủ các chất liệu hương vị của cuộc đời, cho nên thường thì khi còn niên thiếu rất ít có ai thích uống trà, vì vị của Trà không ngọt ngào như tương lai và mơ ước của những người trẻ tuổi, nhưng khi trãi qua hết thảy mọi xúc ... Xem toàn văn

Mua và dùng ấm Tử sa

Mua và dùng ấm Tử sa

Bản thân tôi tự thấy mình chỉ là người thích uống trà, chưa hẳn đã là "người chơi ấm", [[tag: ấm tử sa]] với tôi cũng chỉ là một món trong bộ trà cụ cần có phục vụ cho cái thú của tôi mà thôi. Xong thú uống trà vốn rất đẹp thế nên ấm cái món trà cụ quan trọng nhất phải mang hai đặc tính (với riêng tôi) sử dụng tốt và đẹp nhưng cũng bấy nhiêu đó thôi là đủ nhiêu khê rồi. Với mong muốn chia sẻ những kinh nghiệm cá nhân (không sao chép) và đương nhiên những điều tôi biết là rất chủ quan, mong sẽ nhận được những "Tham luận" của quý độc giả để bản thân tôi cũng như quý vị có thêm nhiều kiến thức nhằm lựa chọn được những chiếc ấm tốt và đẹp phục vụ cho cái thú uống trà của mình.

Trà hương trên đất B’lao

Trà hương trên đất B’lao

Khởi đầu ngày mới với một tách trà hương là thói quen của không ít khách thưởng trà. Sáng tinh mơ, khi sương núi còn la đà trên nhánh cây trước ngõ, pha một ấm trà, hương thơm nhè nhẹ lan tỏa cõi lòng, làm ta thấy nhẹ nhàng, thanh thoát.

Trà B’Lao chế biến theo cách làm trà xanh, phù hợp với thị hiếu uống trà của người Á Đông. Đọt trà tươi hái về, được đem vào lò xào, vò, sấy khô để thành trà mộc. Trà mộc sơ chế này có thể pha nước uống. Nhưng có lẽ, cây trà B’Lao sinh trưởng trong một vùng mưa nhiều, nên hương trà không đượm. Người “đàng trong” lại chuộng trà đượm hương, nên phần lớn trà B’Lao là trà có ướp hương các loài hoa, mà người Việt ưa chuộng như hoa sen, hoa sói, hoa lài. Thỉnh thoảng cũng có người ướp trà hương hoa ngọc lan hay hương hoa mộc, nhưng không mấy phổ biến, chỉ để dùng trong gia đình.

Trà bạch mao hảo hạng ướp hương sen được giới thưởng trà cho là “đệ nhất trà hương”. Có điều, trà hương sen không chế ... Xem toàn văn

Đóng

Menu

Danh mục

Chuyên đề