Trang chủ

Tâm sự của NGƯỜI NHỚ TRÀ

Tôi biết uống trà, có lẽ đã trên 70 năm. Khi đó còn là một thiếu nhi 9, 10 tuổi. Được uống và biết thưởng thức trà là do nhiệm vụ chuyên nghiệp rửa ấm chén, đun nước, pha trà cho ông nội vào mỗi buổi sớm dậy: “Bình minh nhất trản trà” là thú vui thưởng thức thanh cao của ông nội.

Thế rồi, ở tuổi thanh niên, Hà Nội có phòng trà Phúc Châu:

Thiếp tâm chính tự Trường Giang thủy

Nhật mộ tùy quân đáo Phúc Châu

(Lòng em như nước Trường Giang ấy

Sớm tối theo chàng tới Phúc Châu)

Thời gian cứ qua đi. Sự kiện cứ chồng chất. Cứ thế, cứ thế mãi, mà sao vẫn nhớ một hương vị trà thanh cao và sâu lắng. Rồi bỗng nhiên, lại được thưởng thức vị trà với ý nghĩa Thưởng Trà, khơi gợi lại biết bao kỷ niệm xa xưa từ thời niên thiếu, rồi trai trẻ và tuổi già sồng sộc đến. Vậy mà vẫn còn đây cái ấm da chu, một khay trà có hương vị ngày xưa: Long Tĩnh hay Thiết Quan Âm, Tân Cương hay Đại Từ,… ở đây… có dã Trúc, có Bồ Đề … có nhớ thương và có mơ tưởng… có sự trầm lắng suy tư và có cả sự rộn ràng xao xuyến…

Là người nhớ trà, chính nơi đây Thưởng Trà Quán với cặp chủ nhân còn rất trẻ, đã đem lại cho khách thăm một lần, sự lưu luyến và cứ muốn trở lại nhiều lần. Vì không quên được thú Thưởng Trà…

Phạm Huy Khuê tặng Thưởng Trà Quán

Phạm Huy Khuê là một “lãng tử” đất kinh kỳ xưa, ông là một nhà Văn, nhà Thơ, ông giao du rộng rãi trong giới Văn Nghệ sỹ, là bạn thân của một thế  nghệ sỹ tinh hoa như Hữu Loan, Phùng Cung, Phùng Quán, Hoàng Cầm, Trần Dần, Lê Đạt, Nguyễn Hữu Đang,…

Các bài viết khác

Đóng

Menu

Danh mục

Chuyên đề