Trang chủ

Tc Tia Sáng / Sao chưa uống trà?

Tc Tia Sáng / Sao chưa uống trà?

Tất cả chúng ta đều biết cuộc sống con người không thể tách rời hai yếu tố, vật chất và tinh thần. Chúng ta thử hình dung một ngày xã hội không có âm nhạc, phim ảnh, hội họa, kiến trúc, tôn giáo …, thì cuộc sống sẽ ra sao?, ta sẽ liên tưởng đến thời kỳ ăn lông-ở lỗ của tổ tiên loài người!

Trà cũng giống bao thứ thân thuộc khác, nó mang trong mình cả hai yếu tố không thể thiếu đối với con người. Về mặt vật chất, trà mang lại lợi ích dinh dưỡng hay dược lý mà chúng ta dễ dàng tìm thấy trên bất cứ một tờ tạp chí khoa học hay dinh dưỡng nào. Về mặt tinh thần, hoạt động uống trà cũng đồng thời tác động đến cảm xúc cá nhân, văn hóa của cộng đồng và cả tâm linh nữa.

Có những quan niệm cho rằng: Uống trà cần có thời gian thảnh thơi, tâm hồn thư thái; người uống trà cần có những trải nghiệm trong cuộc sống cần trải qua cay-đắng-ngọt-bùi; uống trà cần một không gian trầm mặc-suy tư; thưởng thức trà là thú vui của người ... Xem toàn văn

Hướng dẫn ướp hương cúc cho trà

Nước để uống trà

Nước để uống trà

1. Để có được nước uống trà cho ra vị không khó, để lên hết vị, hương của trà thì không hề dễ. Nguyên nhân: mỗi loại trà có thành phần khác nhau tùy thuộc mức độ oxy hóa (cách chế biến, tồn trữ…). Người Tàu có câu “nước là mẹ của trà” quả thật không phóng đại tí nào.

Lục Vũ, học giả Tàu thể kỉ VIII có đề cập sơ sơ đến vấn đề này: tức là nước chất lượng cao nhất phải lấy từ nước ở trên núi, nhưng phải là vùng nước tĩnh hoặc ít chuyển động, theo tôi nguyên nhân có thể là do nước ở đây qua bao nhiêu năm thì lượng khoáng đã cân bằng, những phần khoáng cứng thừa đã lắng đọng xuống dưới đáy nên không ảnh hưởng đến chất lượng trà. Loại nước chất lượng xếp sau đó là nước sông nhưng phải là thứ ở giữa sông, thứ gần bờ thì vứt vì rất bẩn. Nước giếng tầm nông chỉ là sự lựa chọn thứ 3. Nước hồ và nước giếng sâu là loại có chất lượng kém nhất. Nói chung nước càng dưới sâu càng chán vì dễ ... Xem toàn văn

Trà – thường thức

Trà – thường thức

I. Dẫn nhập

Người Việt chúng ta thường hay nói: “Trà dư, tửu hậu” nghĩa là người ta uống trà khi rảnh rổi và uống rượu sau bửa ăn. Trà ở đây được nói đến là thưởng thức trà, thuật ngữ thiền gọi là Thiền trà, Thiền trà du nhập vào Nhật Bản được canh cải biến thành “Trà đạo”. Người Việt chúng ta rất nhiều người uống trà với những cung cách đặc biệt, tuy nó không có quy cách nhất định, không phải là Thiền trà, không phải là Trà đạo nhưng thưởng thức nó từ tiếng nước sôi cho đến khi uống trà là cả một nghệ thuật. Cho nên tìm hiểu về Trà, cách pha, uống Trà tưởng cũng là điều cần thiết.

II. Nguồn gốc của Trà

Người ta đã bỏ công ra tìm hiểu về nguồn gốc của Trà, theo truyền thuyết của Trung Hoa thì vua Thần Nông (2700ÂL) trong dịp tuần du đã khám phá ra công hiệu của Trà, người đã truyền dạy dân Trung Hoa dùng Trà từ đó, theo sử sách thì Trà dược dung như vật cúng tế vào đời nhà Tây Chu (1027-771ÂL), dùng như vật để ... Xem toàn văn

Tc Tia Sáng / Khiên cưỡng chuyện nghề

Tc Tia Sáng / Khiên cưỡng chuyện nghề

Tôi làm trà chưa lâu, song năm năm cũng giúp tôi nhận ra nhiều vấn đề, có thể không hẳn là những vấn đề cấp thiết, nhưng cần đưa ra trao đổi vì đó là việc nên làm, nhằm tránh được sự nhầm lẫn, dù trong một bộ phận nhỏ, bởi nó giúp duy trì một cái nhìn đúng.

Hiếu cổ hay nệ cổ

Những giá trị Thẩm mỹ và Văn hóa do cha ông để lại luôn đáng kính ngưỡng, họ đã sống và làm hết mình nhằm tinh hóa cái cũ và tạo ra cái mới, xong, nền tảng Xã hội mỗi thời một khác, Vật chất lại càng khác xa nhiều, chính thế, với sự hỗ trợ của muôn vàn dạng thiết bị thời nay, thiết nghĩ, việc làm nghề và thưởng thức sẽ phải hơn xưa, ấy vậy mà trong giới, người làm nghề, người dùng, răm rắp ăn theo cái cũ, một mực vọng cổ mà theo. Tôi nghĩ nếu có học người xưa, thì cái nên học chính là thái độ của họ với nghề nghiệp, tâm thế của họ khi thưởng thức. Hãy tinh hóa cái cũ rồi trên nền đó mà ... Xem toàn văn

“Di sản văn hóa trà Việt” và chiếc áo lót của người phụ nữ Phong kiến

“Di sản văn hóa trà Việt” và chiếc áo lót của người phụ nữ Phong kiến

Tôi không hiểu từ khi nào và do đâu mà “Di sản văn hóa trà Việt” lại gắn liền với cái yếm (nội y của người phụ nữ thời Phong kiến)!. Từ Festival trà Thái Nguyên, hội chợ nông nghiệp, quảng cáo sản phẩm, ngày hội di sản, … đâu đâu cũng thấy pha trà phải là một cô gái nõn nà, yếm đào hờ hững. Tất nhiên không thể chối cãi, nhìn phụ nữ mặc nội y thậm chí nude làm gì cũng thích mắt hơn thật!

Tôi hân hạnh được quen biết với đôi ba người bạn nghiên cứu Văn hóa. Qua họ, tôi thấy việc nghiên cứu không dễ dàng chút nào, rất cực nhọc là đằng khác, xong, vấn đề nằm ở chỗ, Văn hóa là một khái niệm khó minh định (đối với người ngoại đạo như tôi) thế nên cùng làng cuối ngõ, đầu đường xó chợ, trong nhà ngoài quán, thời này, đâu đâu cũng bàn Văn hóa, thậm chí cả những kẻ vô Văn hóa cũng đi rao giảng Văn hóa.

“Di sản Văn hóa trà Việt”, tôi hiểu “di sản” nghĩa là cái được để lại từ đời trước, như vậy có ... Xem toàn văn

Trà Tà Xùa

Trà Tà Xùa

Trên vùng núi cao mây phủ-sương mờ, nơi phân chia trời-đất, có những cây trà chứng kiến bao kiếp người tộc Mông, nơi ấy có tên gọi Tà Xùa.

Không như những cây trà cổ thụ nơi khác, dường như đang trải qua cuộc sống “cơ hàn”, hằn lên thân cây già nua, nỗi cực nhọc đã tạo nên những “nếp nhăn”, những vết “chai sạn”, quanh năm “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời”, bò sát mặt đất mong kiếm chút hơi sương để quên đi cơn khát nơi gốc cây cằn cỗi. Tất cả nỗi khổ cực đó, cũng như con người qua năm tháng cơ hàn chỉ còn lại sự cay nghiệt, nhìn mọi sự với con mắt chua chát và muộn phiền. Cây trà trả lại cuộc đời sự đắng gắt, tất nhiên cái cốt cách của nó vẫn không thay đổi vẫn mang lại cho ta cái dư vị ngọt ngào,  như cuộc sống của chính nó, quả là “Khổ tận, cam lai”.

Những cây trà sống cùng người Mông ở độ cao chừng trên dưới 1.600m. Cả xã Tà Xùa có tám bản, nhưng chỉ năm bản có trà, trong năm bản đó ... Xem toàn văn

Đã được nổi một chặng chưa? – Trà ơi!

Đã được nổi một chặng chưa? – Trà ơi!

Từ khi thuê được địa điểm mới bên Láng Hạ, tôi bắt tay vào việc kiến tạo chốn mới, bận rộn và mệt thực sự, ngày chỉ ngủ vài ba tiếng, lại thêm trong lòng không yên, như sắp mất đi một điều gì đó gần gụi lắm.

Láng Hạ được một năm, đồng nghĩa tôi xa Núi Trúc cũng đã một năm, nay lại nhớ!

Ngày quyết định dời đi từ Vũ Phạm Hàm cách đây bốn năm, rồi tìm thấy vị trí ở P103-A3a Giảng Võ (20b Núi Trúc đi vào), tất cả những gì giá trị nhất của hai vợ chồng còn lại là chiếc xe máy Air Blade vì ngay cả nhẫn cưới cũng đã bán đi trước đó để có tiền làm những đợt trà đầu tiên, rồi đến chiếc xe cũng vội vàng mang bán cho kịp tiền thuê địa điểm làm quán. Vậy là cũng xong việc địa điểm, còn ít tiền tôi mang đi mua được một cái cưa tay, một cái máy khoan điện để tôi có thể tự làm mọi việc biến một căn hộ trống cho thành hình một quán trà. Tuấn bạn tôi là kiến trúc sư, cậu ... Xem toàn văn

Đóng

Menu

Danh mục

Chuyên đề