Trang chủ

Từ khóa: trà cụ

Trà cụ trong Trà Đạo

Trà cụ trong Trà Đạo

Trà: tùy theo hệ phái nào mà trà được sử dụng có sự khác biệt.

Maccha (まっちゃ): trà bột (mạt trà). Người ta hái những lá trà non đem đi rửa sạch, phơi ráo nước và xay nhuyễn thành bột. Vì thế trà có màu xanh tươi và độ ẩm nhất định chứ không khô như các loại trà lá. Khi uống, bột trà được đánh tan với nưới sôi.

Trà nguyên lá: chỉ lấy nước tinh chất từ lá trà. Lá trà được phơi khô, pha chế trong bình trà, lấy tinh chất, bỏ xác. Thường sử dụng loại trà cho nước màu vàng tươi hay màu xanh nhẹ.

Phụ liệu: ngoài nguyên liệu chính là trà bột hay trà lá, người pha chế còn cho thêm một số thảo dược, các loại củ quả phơi khô, đậu để làm tăng thêm hương vị cho chén trà, hay quan trọng hơn là mang tính trị liệu, rất có lợi cho sức khỏe, giúp người bệnh mau hồi phục thể chất lẫn tinh thần.

Nước pha trà: thường là nước suối, nước giếng, nước mưa, ... Xem toàn văn

Bộ trà tối giản

Bộ trà tối giản

Sau nhiều năm uống trà một mình, rồi quãng thời gian ba năm làm việc sâu và trực tiếp trong trà, tôi đã có được những trải nghiệm riêng với bộ dụng cụ pha trà. Năm 2004 tôi bắt đầu uống trà độc lập, nghĩa là không còn uống theo anh trai mình hay là cha tôi khi tôi còn ở nhà nữa, tôi bắt đầu từ những bộ trà do làng gốm Bát Tràng làm ra, tôi cố gắng tìm những bộ trà nhỏ nhắn vừa với mình và bộ trà của tôi khi đó cũng như mọi người chỉ có ấm và những chiếc chén, tôi pha trà như thường lệ cho trà vào ấm rồi rót nước sôi đợi cho trà đặc quánh tôi mới uống, cách đó sau này tôi thấy không ổn, tôi lần lượt thay thế và bổ sung những dụng cụ khác như thìa để xúc trà, tống, lọc trà, chén cho từng nhu cầu uống, lọ đựng trà…, đến một ngày thì bộ trà của tôi có quá nhiều thứ phức tạp, rối rắm, có những món đồ đôi khi ... Xem toàn văn

Khay trà trên đất Hà Thành xưa

Khay trà trên đất Hà Thành xưa

Đó là một thứ đồ dùng khá đặc biệt trong những ngôi nhà cổ xưa ở Hà Nội. Ngày nay, do nhịp sống hiện đại và sự phát triển của ngôn ngữ mà khay trà đã trở nên cổ cổ, là lạ.

Khay trà xưa được biết đến nhiều ở những nhà gia giáo Hà thành. Thứ được cho là quý thường làm bằng gỗ trắc rồi khảm ốc; có loại lại bằng mun hoặc sơn son – thếp vàng… Cũng có loại được cẩn thận bịt bạc hoặc đồng ở các góc. Con cháu hoặc có kẻ tham, ngu dốt, đã cậy cả phần bạc bọc góc để mại cho các cửa hiệu ở phố Hàng Bạc. Chẳng biết số bạc bán được mấy đồng, nhưng vật cứng ác nghiệt để nậy miếng bạc đã làm hỏng cả một tác phẩm nghệ thuật!

Dòng cổ ngoạn này không chỉ phong phú về chất liệu, mà còn đa dạng về kiểu dáng từ vuông, tròn đến chữ nhật, ô van hoặc theo hình cánh sen… Thế của chúng có lúc kêu: “vó nai” đến yêu kiều, khi lại gọi “chân quỳ – dạ cá” thật vững chãi… Có đến cả ... Xem toàn văn

Đóng

Menu

Danh mục

Chuyên đề