Trang chủ

Từ khóa: trà pháp

Trà Tầu và Ấm Nghi Hưng

Trà Tầu và Ấm Nghi Hưng

Lời mở đầu

Uống trà tàu vốn dĩ phổ thông thời trước, đến nay đã trở thành hiếm hoi trong xã hội Việt Nam. Thanh niên ngày nay chỉ mường tượng được cái hình ảnh đó qua những truyện ngắn của Nguyễn Tuân trong Vang bóng một thời (Những chiếc ấm đất, Chén trà trong sương sớm). Sách vở viết về trà lại càng ít ỏi. Tại Việt Nam ngày trước, ngoài cuốn Vang Bóng một thời chỉ lác đác vài ba cuốn khác. Trà đạo kiểu Nhật thì có bản dịch cuốn Trà Thư (The Book of Tea) của Okakura Kakuzo của Bảo Sơn. Một tiểu thuyết cũng viết nhiều về thú uống trà là cuốn Trà Thất của Minh Đức Hoài Trinh.

Ở hải ngoại, cuốn Trà Kinh của Vũ Thế Ngọc là một biên khảo tương đối công phu. Ngoài ra, thỉnh thoảng có một đoản thiên nghiên cứu về trà Tầu hay ấm trà đăng rải rác trong tạp chí. Mới đây tôi được đọc một bài của Phan Quốc Sơn về ấm Nghi Hưng rất thú vị.

Trong tác phẩm Sống Đẹp Lâm Ngữ Đường cho rằng uống trà là một trong những phát ... Xem toàn văn

Bàn về mối thâm duyên giữa Trà và thiền Phật

Bàn về mối thâm duyên giữa Trà và thiền Phật

1. Từ những tương đồng đến mối thâm duyên giữa Trà và thiền Phật.

Không xác định được thật rõ từ khi nào, Văn hoá trà và Thiền phật đã kết duyên với nhau. Và từ xưa đến này cũng không mấy ai nhìn Văn hoá phương đông, Văn hoá Việt Nam, Văn hoá Trung Quốc, Văn hoá Nhật bản và Thiền phật Ấn Độ, Trung Quốc, Trà đạo Nhật Bản từ mối quan hệ Văn hoá đầy thú vị này. Bài viết nhỏ này bước đầu nhìn trên tổng thể vài nét về mối tương đồng tự nhiên giữa Trà và thiền phật đồng thời đi sâu vào vài điểm đặt trà trong quỹ đạo của thiền phật để nhìn nhận tìm hiểu, đặng nhìn thấy một thứ trà khác với trà thế tục của văn nhân, văn sĩ và đời sống thế tục, đồng thời cũng thấy được mối giao thoa giữa văn hoá thế tục và văn hoá phật giáo.

Nhìn khái quát, một điều hết sức thú vị là, nếu như Phật giáo là một tôn giáo, triết học có lịch sử lâu đời nhất trên thứ giới, có sức sống mãnh liệt nhất ... Xem toàn văn

Trà Ẩm (Trà Kinh – P7)

Trà Ẩm (Trà Kinh – P7)

Ba giống: có cánh biết bay, có lông biết chạy, có miệng biết nói, thảy sinh trong vòm trời đất, cậy việc ăn uống mà giữ lấy sinh cơ, mới hay cái nghĩa lý của sự uống đã dài lâu lắm rồi! Đến như loài người, muốn đỡ khát thì uống lấy nước, muốn tiêu sầu thì uống lấy rượu, còn muốn tỉnh mộng mê thì uống lấy trà.

Trà làm thức uống, khởi từ Thần Nông thị [47], truyền bởi Lỗ Chu công; Tề có Án Anh [48]; Hán có Dương Hùng, Tư Mã Tương Như [49]; Ngô có Vi Diệu [50]; Tấn có hội Lưu Côn [51], Trương Tải [52], viễn tổ Nạp [53], Tạ An [54], Tả Tư [55], đều là những người ham uống trà. Thấm thời nhuần tục, thịnh ở quốc triều, vùng lưỡng đô [56] và hai đất Kinh, Du [57], dân chúng coi trà là thức uống trong nhà.

Trà có trà thô, trà tán, trà mạt, trà bánh. Các phép chặt, đun, sấy, giã, sau cất vào bình, vào phẫu, khi uống thì đem nước sôi ra chần trà, thời gọi đó là phép yểm trà. Hoặc có kẻ dùng hành, gừng, ... Xem toàn văn

Đóng

Menu

Danh mục

Chuyên đề