Trang chủ

Từ khóa: trà Trung Hoa

Truyền thuyết trà Đại Hồng Bào

Truyền thuyết trà Đại Hồng Bào

Đại Hồng Bào là trà trên mỏm núi đá Vũ Di tỉnh Phúc Kiến. Truyền thuyết về sự ra đời của nó vô cùng phong phú. Thời cổ đại kể lại rằng, có một tú tài nghèo lên kinh thành dự thi, khi đi qua núi Vũ Di đã ngã bệnh, may mắn có một  phương trượng  già tốt bụng thấy vậy bèn pha một bát trà cho chàng ta uống. Quả nhiên, bệnh khỏi. Sau này, chàng tú tài ghi danh Bảng Vàng, đỗ Trạng Nguyên, còn được  đông sàng phò mã.

Một ngày mùa xuân, trạng nguyên về núi Vũ Di tạ ơn, đi tham thú cùng với phương trượng đó, tiền hô hậu ủng, tới Cửu Long Khoa  nhưng nhìn thấy vách núi dựng đứng có 3 cây trà cao lớn, cành lá sum xuê, tỏa ra những búp trà xanh non mơn mởn. Dưới ánh nắng mặt trời ánh lên màu hồng tím, vô cùng ý nhị. Lão phương trượng nói: “Năm ngoái, khi phò mã mắc bệnh chính là dùng loại lá trà này pha uống mà khỏi đó ạ!”.

Từ rất xa xưa, mỗi dịp xuân về, khi cây trà phát lộc,  tiếng chim ... Xem toàn văn

Trà Tầu và Ấm Nghi Hưng

Trà Tầu và Ấm Nghi Hưng

Lời mở đầu

Uống trà tàu vốn dĩ phổ thông thời trước, đến nay đã trở thành hiếm hoi trong xã hội Việt Nam. Thanh niên ngày nay chỉ mường tượng được cái hình ảnh đó qua những truyện ngắn của Nguyễn Tuân trong Vang bóng một thời (Những chiếc ấm đất, Chén trà trong sương sớm). Sách vở viết về trà lại càng ít ỏi. Tại Việt Nam ngày trước, ngoài cuốn Vang Bóng một thời chỉ lác đác vài ba cuốn khác. Trà đạo kiểu Nhật thì có bản dịch cuốn Trà Thư (The Book of Tea) của Okakura Kakuzo của Bảo Sơn. Một tiểu thuyết cũng viết nhiều về thú uống trà là cuốn Trà Thất của Minh Đức Hoài Trinh.

Ở hải ngoại, cuốn Trà Kinh của Vũ Thế Ngọc là một biên khảo tương đối công phu. Ngoài ra, thỉnh thoảng có một đoản thiên nghiên cứu về trà Tầu hay ấm trà đăng rải rác trong tạp chí. Mới đây tôi được đọc một bài của Phan Quốc Sơn về ấm Nghi Hưng rất thú vị.

Trong tác phẩm Sống Đẹp Lâm Ngữ Đường cho rằng uống trà là một trong những phát ... Xem toàn văn

Mùa Xuân nói chuyện trà

Mùa Xuân nói chuyện trà

Theo truyền thuyết hơn 6000 năm, vua Shin Nung (Thần Nông) tình cờ khám phá trà thơm ngon, có thể chửa bệnh. Huyền thoại về trà Bodhidharma (Bồ đề đạt ma) người Ấn Ðộ lúc ngồi thiền hay buồn ngủ, ngài giận cắt mí mắt ném xuống đất và từ chổ đó mọc lên cây trà. Chuyện hoang đường này cho rằng trà giúp sự thức tỉnh một sức mạnh của tâm linh.

Theo tài liệu từ đời nhà Tần 221 (TCN) biết dùng trà như một dược liệu, chưa được phổ biến sâu rộng trong dân gian. Thời nhà Đường Tang Dynastie (618-907). Trà được uống trong các tu viện, lần đầu tiên ở tu viện Yang Ling trên núi Tai Shan, uống trà làm đầu óc tỉnh táo, dễ tập trung hơn, từ đó thuật uống trà phát triển trong giới Thiền tông khắp Trung Hoa. Tác phẩm đầu tiên viết về trà „Cha Ching/茶經/Trà Kinh“ của Lu Yu /陸羽(728-804) tên thật Tsing Ling Zhe sinh ở Hubei/ Hồ Bắc, Trung Hoa. Ông mồ côi từ thuở nhỏ được Thiền sư Zek Shin nuôi dạy, Lu Yu có dịp học nghệ thuật pha trà từ vị cha nuôi ngay ... Xem toàn văn

Nghệ thuật uống trà ở Trung Quốc và Nhật Bản

Nghệ thuật uống trà ở Trung Quốc và Nhật Bản

Từ chỗ ban đầu được xem như một loại thuốc, trà không đơn thuần là một loại nước giải khát mà là sự kết hợp tuyệt vời của hưởng thụ vật chất với giải trí tinh thần.Văn hóa trà Trung Quốc đạt tới đỉnh cao vào thời Đường (618-905) và thời Tống (907-1279).

Sự phát triển của nghệ thuật uống trà có thể chia làm 3 giai đoạn chính: trà nấu (đoàn trà, dùng trà bánh), trà khuấy (dùng bột trà hay mạt trà) và trà ngâm (tiễn trà, dùng trà rời).

1. Giai đoạn dùng trà bánh để nấu

Lão Tử (tk V tCN) đặt ra nghi lễ thưởng thức trà trong tách nhỏ gọi là “kim dược” (thuốc quý như vàng). Cuốn Án Tử Xuân Thu đã viết: “Vào thời Tề Cảnh công, tể tướng Án Anh thường có lối ăn uống đạm bạc, nướng vài ba trái trứng và uống trà ngon”. Ngô Chí, Vĩ Diêu truyện nói: “Tôn Hạo, mỗi khi thiết tiệc đãi khách, đếu bắt buộc mỗi tân khách phải uống cạn bảy thăng rượu, tuy không tận vào miệng song cũng tưới đổ cho hết; Diêu uống rượu không quá hai thăng, Hạo ... Xem toàn văn

Văn hóa trà Tân Cương – Trung Quốc

Trà có lịch sử lâu đời ở Trung Quốc, văn hóa trà dân tộc thiểu số của Khu Tự trị dân tộc Uây-ua Tân Cương Trung Quốc là một bộ phận quan trọng trong văn hóa trà truyền thống của dân tộc Trung Hoa. Các loại trà như: trà bánh, trà bơ, trà hoa, trà thuốc vv là những thứ không thể thiếu được trong cuộc sống của nhân dân các dân tộc Tân Cương. Mùa hè nóng bức, uống chén trà có thể giải khát; Mùa đông giá lạnh, uống chén trà có thể ấm lòng.

Tân Cương không phải nơi sản xuất ra trà, nhưng vì Tân Cương là đoạn đường tất yếu trên con đường tơ lụa cổ trong hoạt động thương mại, cho nên lượng buôn bán trà cũng rất lớn. Thói quen uống trà cũng dần dần đi vào cuộc sống hàng ngày của nhân dân các dân tộc Tân Cương.

Ở Tân Cương có câu nói “Trong một ngày, thà không ăn cơm chứ không thể không uống trà”. Qua câu nói này chúng ta có thể thấy trà đóng vai trò hết sức quan trọng trong cuộc sống hàng ngày của dân tộc ... Xem toàn văn

Truyền thuyết trà Bích Loa Xuân

Truyền thuyết trà Bích Loa Xuân

Cách đây rất lâu, trên núi Động Đình ở phía tây Thái Hồ, có một cô gái tên Bích Loa, nàng thông minh, xinh đẹp, hát hay, múa giỏi, người trong làng đều rất yêu mến nàng.

Mùa xuân một năm nọ, dưới Thái Hồ xuất hiện một con rồng dữ, đòi nhân dân Thái Hồ phải cúng lễ cho nó quanh năm suốt tháng, ngày nào cũng phải cúng, nó còn đòi cưới nàng Bích Loa làm Thái Hồ phu nhân. Nhân dân Thái Hồ không chịu, nó liền sinh sự, làm ra sóng to dập nát thuyền đánh cá, nổi lên gió mạnh, quét sạch hết mùa màng, cây cối, nhà cửa, khuấy phá đến nỗi Thái Hồ đêm ngày không yên. Trên phía đông núi Động Đình có một chàng trai tên A Tường, từ nhỏ đã đánh cá để kiếm sống. Chàng ta thân thể cường tráng, lại rất giỏi võ nghệ. Trong lòng chàng tha thiết yêu nàng Bích Loa, rất thích nghe nàng hát, chàng cảm thấy rằng nghe được tiếng hát của nàng là hạnh phúc lớn nhất của mình.

Con rồng dữ tàn hại nhân dân Thái Hồ, đòi bắt cóc nàng ... Xem toàn văn

Long Tỉnh

Long Tỉnh

Trà Long Tỉnh (tiếng Hán giản thể: 龙井茶; phồn thể: 龍井茶, bính âm: lóngjǐngchá) là một loại trà xanh nổi tiếng của Hàng Châu, tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc. Hầu như được chế biến bằng tay theo phương thức truyền thống và nổi tiếng vì có chất lượng rất cao. Trà Long Tỉnh được chia thành 7 hạng khác nhau : loại cao cấp, loại đặc biệt, và các loại từ một đến năm.

Giống như hầu hết các loại trà xanh khác, lá trà Long Tỉnh được sao khô để tránh quá trình lên men. “Quá trình lên men” ở đây được hiểu là quá trình những lá trà tươi sau khi hái dần mất đi mùi vị trà, kết quả của quá trình oxy hóa do các enzim. Sự oxy hóa này bị ngăn chặn bằng việc sấy và làm bay hơi nước trong lá trà trước khi nó hoàn toàn bị héo. Khi được ngâm vào nước, lá trà Long Tỉnh sinh ra màu vàng xanh lá cây, mùi thơm dịu, vị đậm, có chứa Vitamin C và Axít amin.

Lịch sử

Trà Long Tỉnh được chế biến tại Hàng Châu. Nơi đây thiên nhiên rất đặc ... Xem toàn văn

Trà thánh Trung Hoa: Lục Vũ

Trà thánh Trung Hoa: Lục Vũ

Lục Vũ (733 – 804), tự là Hồng Tiệm (季疵), xưng Tang Trữ Ông, tên hiệu khác là Cảnh Lăng Tử, Đông Cương Tử, Trà Sơn Ngự Sử. Ông còn có tên khác là Tật, hiệu Quý Tì. Người Cảnh Lăng, Phức Châu thời nhà Đường (nay là thành phố Thiên Môn, tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc). Ông là người có kinh nghiệm sống phong phú, học vấn sâu rộng, có nhiều sáng tạo trong các lĩnh vực Văn học, Lịch sử, Kí kịch, Âm vận, Phương chí, Thư pháp…Tuy nhiên, ảnh hưởng được người đời sau nói đến nhiều nhất của ông lại là nghiên cứu về trà. Ông suốt đời yêu thích trà, đã viết cuốn sách chuyên nghiên cứu về trà là: Trà Kinh đây là bộ sách lý luận Trà học chuyên môn đầu tiên trên thế giới. Lục Vũ được người đời sau tôn lên là Trà thánh, đó là một trong mười vị thánh trong lịch sử Trung hoa.

Cuộc đời

Lục Vũ là người có tính khôi hài, đã từng có thời là diễn viên hề. Ông không thích làm quan, chỉ thích đóng cửa đọc sách. Ông có quan hệ thân thiết ... Xem toàn văn

Đóng

Menu

Danh mục

Chuyên đề